Home / Meet Our Scholars

Latest news

09/10/2018 | Tags: Merit , Thanh Hoa

Phạm Văn Thắng - Merit student 2005-2010 in Thanh Hoa province

I have lived with my grandparents since I was a little child. Life for us was challenging because my grandparents were getting old, and also raising my uncle who was attending high school at the time.

When I was in first grade, our crops failed. My grandparents had to sell even their youngest cow to afford my uncle’s and my tuition fee. I still distinctly remember many things from then, perhaps because as a child, I couldn’t help comparing myself with my friends who seemed to have a lot more than me. My daily walk to school, which is not significantly far to me now, was extremely difficult for my 6-year-old self. In cold winters, I could always notice my feet getting paler and bluer on my way to school. During the hot summers, sometimes, as soon as I arrived home, I got a heat stroke.

To be honest, thinking about those years makes me appreciate what I have today. Back then, because I owed the school 50,000 VND ($2), I was denied of all my end-of-year awards. In second grade, one night, at about 9pm, as I finished my homework and was about to go to bed, three people arrived. One of them was Father Le Xuan Khan, and just like a miracle, I was awarded a VietHope scholarship from then until the 2010-2011 school year.

 

I still remember another event even until now, distinctly. That was a night when someone asked my about my dream, and I answered, “I want to be a builder.” Back then, my only thought was just simply to build my grandparents a decent house. And thanks to my VietHope scholarship, I could continue going to school, getting new textbooks, a bicycle, and even some gifts at the end of the school year.


When I finished ninth grade, I decided not to apply to high school (which is grades 10-12 in Vietnam). I moved to Hanoi and started working as a bricklayer. I could see the lives of other workers there, I saw their job, just like the one that I had, a difficult,
time-consuming, but poorly-paid job. Around that time, my hometown changed our crop system, but it was not successful. The
province cooperative promised an offtake agreement with our farmers to minimize loss but they took no actions. Unwanted chili
peppers stained the streets red. That was when I decided to return to school. Admitted to Yen Dinh High School, I decided to follow journalism when I attended college. Every summer, I never attended the end-of-year celebration but left for Hanoi to work.

Right now, I am studying journalism at the College of Telecommunications. Yet, I am still studying for the entrance exam to a
university because of the nature of journalism-a bachelor degree from a university is a requirement. I am also looking
scholarship funds that helped me, so that I can now help those who are in the same circumstances as I used to be.


Từ nhỏ em đã sống với ông bà ngoại. Cuộc sống của ông bà em rất khó khăn bởi lẽ ở thời điểm đó ông bà em cũng không còn trẻ nữa. Mà ngoài ra khi đó ông bà còn có cậu đang học cấp 3.

Năm em vào lớp 1, theo trí nhớ của em là năm đó mất mùa, ông bà đã phải bán cả con bò còn non để nộp học phí cho em và cậu. Ở năm lớp 1 đó em cũng còn có những kí ức rất rõ, có lẽ đó là do sự tủi thân của 1 đứa nhỏ khi thấy bạn bè hơn mình quá nhiều. Khi đó em đi bộ đi học đoạn đường đối với chúng ta bây giờ thì có thể là không xa. Tuy nhiên với 1 đứa nhỏ 6 tuổi thì nó rất vất vả. Mùa đông thì lạnh, đến trường hay về nhà đôi chân dường như đã tím tái đi rất nhiều. Còn những ngày hè thì nắng gắt, có những hôm về đến nhà thì em cũng vừa bị say nắng.

Thật sự nghĩ lại những năm tháng đó em mới thấy trân trọng những gì của ngày hôm nay. Hồi đó vì thiếu 50.000 học phí em bị cắt hết các phần thưởng cuối năm học. Rồi lên lớp 2, em vẫn nhớ rõ cái đêm hôm ấy. Lúc đó khoảng 9 giờ tối, em đã học bài xong và đi ngủ, thì có 3 người đến. Trong đó có 1 người mà em còn nhớ là cha Lê Xuân Khấn. Giống như một giấc mơ vậy. Em được trao học bổng VietHope từ đó đến năm 2010-2011 thì hết.

 

Có một kỉ niệm mà đến giờ em vẫn nhớ. Nhớ rất rõ. Đó là trong buổi tối hôm ấy mọi người hỏi về ước mơ của em. Và em đã trả lời là:

- Dạ lớn lên cháu muốn làm Thợ ạ.

Bởi khi đó em chỉ nghĩ rất đơn giản đó là muốn xây dựng cho ông bà 1 ngôi nhà đẹp thôi.Và nhờ quỹ học bổng VietHope em đã được đi đến đường, được có sách vở mới, rồi xe đạp và cả những món quà cuối năm học nữa.

 

Khi học xong lớp 9, em không thi vào cấp 3. Em ra Hà Nội làm phụ hồ. Rồi khi nhìn thấy cuộc sống của những người công nhân khắp nơi ở đó. Em thấy những công việc của họ rất vất vả, nặng nhọc mà thời gian thì rất rất nhiều. Đáng nói đồng lương lại rẻ mạt. Cùng với đó năm đó ở quê em chuyển đổi cơ cấu cây trồng. Nhưng không mang lại hiệu quả, hợp tác xã hứa bao tiêu sản phẩm bằng hợp đồng với các hộ dân nhưng cũng không làm gì. Ớt đổ đống xe ô tô đi qua cán nát đỏ cả một lối dài đường quốc lộ. Đó là lí do em quay trở lại trường học. Thi đậu vào trường THPT Yên Định 1 và ngay lập tức em chọn khối C với mục tiêu sẽ thi vào 1 trường có đào tạo Báo Chí. Mỗi đợt hè em không đi Tổng kết. Mà ngay sau khi thi học kì em đã xin phép Thầy chủ nhiệm nghỉ học để ra Hà Nội làm việc.

Và cho đến bây giờ em đang học Báo Chí trường Cao Đẳng Truyền hình. Xong em vẫn đang ôn tập để thi vào một ngôi trường đại học. Bởi vì đặc thù ngành báo chí. Em có tìm hiểu về tuyển dụng thì bằng đại học là yếu tố cần có đầu tiên. Xong, trong thời gian đấy e vẫn luôn muốn tìm lại quỹ học bổng đã giúp em. Để em có thể cùng anh chị giúp đỡ những em nhỏ khác có hoàn cảnh giống như em đã từng trải qua.

Get Our Newsletter To Stay Up To Date