[VOLUNTEER OF THE MONTH] GIỮ NHỊP CHO MỘT HÀNH TRÌNH, GIỮ NIỀM TIN CHO ĐỒNG ĐỘI
Một hành trình cộng đồng không chỉ được tạo nên từ những cột mốc hay kết quả cuối cùng, mà từ hàng trăm đầu việc nhỏ, những quyết định nối tiếp nhau, và áp lực luôn hiện diện trong suốt quá trình vận hành. Có những giai đoạn mọi thứ diễn ra song song: kế hoạch gấp, nhân sự biến động, khối lượng công việc tăng cao, kỳ vọng lớn dần theo từng bước đi của chương trình,… Giữa những dòng chảy đó, điều quan trọng nhất không chỉ là “làm cho xong”, mà là giữ cho hành trình ấy vẫn đúng hướng, đúng giá trị và đúng tinh thần con người.
Tháng 1 này, VietHope tri ân bạn Nguyễn Thành Trương và bạn Hoàng Lê Ngọc Linh – hai Tình Nguyện Viên nổi bật, cũng là 2 Fellows của VFP 2025, những người đã góp phần quan trọng trong việc điều phối và vận hành VietHope Student Devopment Program 2025 bằng sự tận tâm, bền bỉ và nhất quán.
Ở vai trò Program Manager, Trương là người giữ nhịp cho toàn bộ dòng chảy công việc: kết nối các bên, xử lý thay đổi, đưa ra quyết định trong áp lực và đảm bảo chương trình không chệch hướng. Nhưng điều làm nên giá trị của Trương không chỉ là năng lực quản lý, mà là cách bạn lựa chọn điềm tĩnh, lắng nghe và đặt sự tử tế làm nền cho mọi quyết định. Trước mặt Trương là những gương mặt rất trẻ. Có ánh mắt còn dè dặt, có nụ cười chưa kịp tròn, có sự hồi hộp được giấu rất khẽ sau dáng ngồi ngay ngắn. Ở khoảnh khắc ấy, Trương chợt nhận ra rằng điều các bạn mang theo không chỉ là mong đợi, mà là cả một niềm tin mong manh rằng con đường phía trước của mình có thể nhẹ hơn một chút rồi.

Nguyễn Thành Trương – Program Manager VSDP 2025, Fellow VFP 2025
Trong suốt hành trình triển khai VSDP 2025, có khoảnh khắc hay cột mốc nào khiến bạn cảm thấy “mọi nỗ lực đều xứng đáng” và nhớ nhất đến thời điểm này?
Hành trình VSDP 2025 có rất nhiều dấu mốc để nhớ, nhưng với Trương, khoảnh khắc ở lại lâu nhất chính là Lễ Trao Học Bổng. Không phải vì sự trang trọng của buổi lễ, mà bởi chính nơi ấy, Trương nhận ra hành trình này đã chạm đến những điều vượt xa ý nghĩa của hai chữ “học bổng”.
Trước mặt Trương là những gương mặt rất trẻ. Có ánh mắt còn dè dặt, có nụ cười chưa kịp tròn, có sự hồi hộp được giấu rất khẽ sau dáng ngồi ngay ngắn. Ở khoảnh khắc ấy, Trương chợt nhận ra rằng điều các bạn mang theo không chỉ là mong đợi, mà là cả một niềm tin mong manh rằng con đường phía trước của mình có thể nhẹ hơn một chút rồi.
Nhưng điều khiến Trương nhớ nhất không dừng lại ở khoảnh khắc các bạn bước lên nhận học bổng. Bởi phía sau ánh đèn của buổi lễ, phía sau những suất học bổng được trao đi một cách trọn vẹn, là cả một hành trình dài được tạo nên từ sự kiên nhẫn và trách nhiệm của rất nhiều con người. Ở phía sau ấy là các bạn tình nguyện viên cũng Trương vận hành bền bỉ chương trình xuyên suốt 4 tháng, là các anh chị chấm hồ sơ, là những interviewer đã tử tế lắng nghe từng câu chuyện được gửi gắm.
Và rồi Trương nhận ra, điều đọng lại sau buổi lễ hôm đó không nằm ở những gì được trao đi, mà ở những gì được giữ lại. Có thể ngày mai vẫn còn khó khăn, con đường phía trước vẫn dài và gập ghềnh. Nhưng ít nhất, từ buổi lễ ấy, đã có một ai đó chọn bước tiếp mà không còn cúi đầu trước ước mơ của chính mình nữa rồi nhỉ?
Ở vai trò điều phối chương trình, bạn có thể chia sẻ một khó khăn hoặc thử thách hậu trường mà team đã phải cùng nhau vượt qua trong năm vừa rồi không?
Một trong những khó khăn lớn nhất ở vai trò điều phối chương trình trong năm vừa rồi, với mình, không nằm ở khối lượng công việc hay áp lực tiến độ, mà nằm ở việc giữ cho mọi thứ vẫn chạy được khi phía sau có quá nhiều điều không ổn. Có những giai đoạn timeline thay đổi liên tục, nhân sự biến động, mỗi người đều mang theo những áp lực riêng mà không phải lúc nào cũng nói ra. Là điều phối, mình phải vừa đảm bảo chương trình đúng kế hoạch, vừa là người đứng giữa để kết nối, lắng nghe và cân bằng cảm xúc của cả team.
Có những lúc mọi thứ tưởng chừng như sắp “vỡ”, khi thông tin chưa kịp thông suốt, khi hiểu lầm nhỏ có thể trở thành căng thẳng lớn, và khi chính mình cũng cảm thấy mệt và hoài nghi liệu team có đi tiếp được không. Nhưng điều khiến mình tự hào nhất là chúng mình đã không chọn bỏ cuộc hay đổ lỗi, mà chọn ngồi lại với nhau, nói thật, nghe thật và cùng tìm cách tháo gỡ từng nút thắt một.
Chính những khoảnh khắc khó khăn ấy, rất áp lực nhưng cũng đã giúp team gắn kết hơn.
Đồng hành cùng VSDP 2025 và là 1 Fellow trong VFP 2025, có một chi tiết nhỏ nào trong quá trình làm việc – có thể là một tin nhắn, một cuộc gọi hay một khoảnh khắc rất đời thường – nhưng lại khiến bạn nhớ mãi và cảm thấy rất ý nghĩa?
Có những lúc, thử thách không đáng sợ bằng việc mình không tin rằng mình xứng đáng với nó. Có một khoảng thời gian, mình bước vào công việc với rất nhiều câu hỏi hơn là câu trả lời. Không phải vì thiếu trách nhiệm, mà vì lần đầu tiên, mình được đặt vào một vị trí mà chính mình cũng chưa từng nghĩ mình sẽ đứng ở đó. Khi được giao nhiệm vụ Program Manager một cách đột xuất, cảm giác rõ ràng nhất trong mình không phải là tự hào, mà là lo, không kịp chuẩn bị tâm thế, không kịp tự tin, chỉ kịp mang theo những câu hỏi thầm lặng về năng lực của chính mình và bước vào hành trình ấy với nhiều lo lắng hơn là chắc chắn.
Có những ngày mọi thứ diễn ra suôn sẻ, nhưng cũng có những lúc mình tự hỏi liệu mình có đang làm đúng, làm đủ hay chưa. Mình cẩn thận hơn trong từng quyết định, kỹ lưỡng hơn trong từng chi tiết nhỏ, không phải vì sợ bị đánh giá, mà vì mình biết vai trò này không chỉ là công việc của riêng mình, mà còn liên quan đến rất nhiều con người, và niềm tin được đặt vào chương trình. Và rồi, giữa những chuỗi ngày như thế, có một chi tiết rất nhỏ nhưng mình nhớ mãi.
Đó là trong một buổi đánh giá cùng Coach, sau khi mình chia sẻ khá nhiều về những băn khoăn và áp lực trong vai trò mới, trong việc quản lý thời gian cá nhân của bản thân để vừa có thể chạy chương trình và cân bằng học tập, công việc. Anh lắng nghe rất kỹ, rồi đưa ra những góp ý thẳng thắn, rõ ràng. Trước khi kết thúc, anh nói một câu rất ngắn thôi, rằng anh tin tưởng mình, vì anh biết mình làm được nên mới đề xuất mình, vì mình còn nhiều tiềm năng lắm. Không phải là một lời động viên ồn ào, cũng không phải để trấn an cho có, mà là một sự tin tưởng được đặt lên sau khi đã nhìn thấy nỗ lực và cách mình làm việc. Ở thời điểm mình hoài nghi nhất về năng lực của bản thân, câu nói đó khiến mình nhẹ đi rất nhiều, như thể có ai đó đã nhìn thấy mình rõ hơn chính mình lúc ấy, và đủ tin để cho mình thêm thời gian trưởng thành trong vai trò đó.
Sau cùng, điều mình nhận được không chỉ là việc hoàn thành một chương trình, mà là một niềm tin mới dành cho chính mình. Rằng đôi khi, mình không cần phải hoàn hảo hay sẵn sàng tuyệt đối để xứng đáng với một cơ hội. Chỉ cần dám bước lên, dám chịu trách nhiệm và đi đến cùng, thì chính hành trình ấy sẽ dạy mình cách trở nên vững vàng hơn từng chút một. Bởi có những hành trình không khiến ta thay đổi ngay lập tức, nhưng âm thầm ở lại, để sau này khi nhìn lại, mình biết rằng mình đã từng nghi ngờ, đã từng lo lắng, nhưng mình cũng đã từng can đảm. Và chừng đó thôi, đã là rất nhiều rồi.
Ở vai trò Program Coordinator, Linh là người giữ cho hệ thống con người phía sau chương trình được gắn kết. Linh điều phối công việc, dung hòa khác biệt, cân bằng áp lực và cảm xúc trong team – để giữa những căng thẳng và bất đồng, tập thể vẫn có thể ngồi lại, cùng tháo gỡ và tiếp tục đi tiếp cùng nhau.

Hoàng Lê Ngọc Linh – Program Coordinator VSDP 2025, Fellow VFP 2025
Trong suốt hành trình triển khai VSDP 2025, có khoảnh khắc hay cột mốc nào khiến bạn cảm thấy “mọi nỗ lực đều xứng đáng” và nhớ nhất đến thời điểm này?
Đối với mình, Lễ Trao học bổng VSDP 2025 là một cột mốc đọng lại nhiều cảm xúc nhất bởi đây là một trạm dừng cho một hành trình tương đối dài và có nhiều thách thức mới như VSDP 2025, đây là năm đầu tiên VSDP vận hành trên website, có số lượng ứng viên cũng như số suất trao cao hơn mọi năm, mọi thứ đều yêu cầu cao về sự chỉn chu và nghiêm túc của một đội ngũ trong suốt nhiều tháng làm việc.
Tại buổi lễ, nhìn những con số tổng kết hành trình VSDP 2025 và nụ cười rạng rỡ của các em tân sinh viên bước lên sân khấu nhận học bổng – mỗi em đều mang trong mình câu chuyện và hành trình riêng, nhưng có một điểm chung đó là không ngừng nỗ lực vươn lên. Mình cảm thấy mãn nguyện vì được sống và làm điều có ích, cũng vô cùng tự hào về một tập thể với những người đồng đội tuyệt vời đã cùng nhau tạo ra một giá trị thực, dù hành trình đó không hề dễ dàng.
Ở vai trò điều phối chương trình, bạn có thể chia sẻ một khó khăn hoặc thử thách hậu trường mà team đã phải cùng nhau vượt qua trong năm vừa rồi không?
Ở vai trò điều phối chương trình, mình không phủ nhận rằng VSDP 2025 đi kèm rất nhiều khó khăn và thử thách phía sau hậu trường. Mỗi thành viên trong Team đều có công việc và trách nhiệm cá nhân riêng, quỹ thời gian hạn chế, trong khi khối lượng công việc của chương trình ngày càng lớn và đòi hỏi sự tập trung cao độ. Bên cạnh đó, những khác biệt trong quan điểm và cách tiếp cận là điều không thể tránh khỏi khi làm việc trong một tập thể đa dạng.
Tuy nhiên, điều mình trân trọng nhất là dù bận rộn hay xảy ra bất đồng, mỗi thành viên vẫn chủ động sắp xếp thời gian, cam kết với phần việc của mình, và luôn đặt lợi ích chung lên trước. Chúng mình chọn ngồi lại với nhau, nhìn thẳng vào vấn đề, cùng đánh giá và tìm ra tiếng nói chung để hướng tới mục tiêu cuối cùng. Chính quá trình đó đã giúp VSDP 2025 vận hành bền vững và trưởng thành hơn.
Đồng hành cùng VSDP 2025 và là 1 Fellow trong VFP 2025, có một chi tiết nhỏ nào trong quá trình làm việc – có thể là một tin nhắn, một cuộc gọi hay một khoảnh khắc rất đời thường – nhưng lại khiến bạn nhớ mãi và cảm thấy rất ý nghĩa?
Trong vai trò Fellow của VFP 2025, mình có cơ hội đồng hành 2 chương trình: Summit 2025 và VSDP 2025, điều đọng lại nhất là được chứng kiến sự trưởng thành rất rõ rệt của các bạn sinh viên F16 VietHope. Từ Summit đến VSDP, các bạn không chỉ học hỏi mà còn chủ động bước vào vai trò đóng góp, làm việc với tinh thần trách nhiệm và sự nghiêm túc đáng trân trọng.
Một khoảnh khắc mình nhớ mãi là, khi cùng Team Event VSDP nhìn lại 2025, các bạn chia sẻ rằng một trong những “thành tựu” của các bạn là được làm việc cùng mình và góp sức cho VSDP năm nay. Nghe thì giản dị, nhưng với mình đó là một sự ghi nhận đầy ấm áp. Bởi điều các bạn mang theo suốt hành trình không chỉ là năng lực, mà là một trái tim chân thành và đầy nhiệt huyết. Mình cảm thấy may mắn khi được hiện diện trên chặng đường trưởng thành ấy của các bạn.
Xin chúc mừng Ngọc Linh & Thành Trương – Tình Nguyện Viên nổi bật của tháng 1. Cảm ơn hai bạn vì đã chọn gánh vác phần việc khó, giữ nhịp cho hành trình chung bằng bản lĩnh, sự tận tâm và niềm tin vào những giá trị tốt đẹp.